Thứ Bảy, 18 tháng 1, 2020

TẦM QUAN TRỌNG CỦA LÁ

Có nên vặt lá bệnh?

Lá và tầm quan trọng của lá 
1. Chu kỳ sinh trưởng của lá 
Sự phát triển của lá trải qua 3 giai đoạn, mỗi giai đoạn đều có những nhiệm vụ đặc biệt riêng: 
- Lá non: thường có màu xanh nhạt hoặc vàng nhạt hoặc đỏ, hồng: bởi diệp lục chưa được hình thành đầy đủ nên chưa có màu xanh xậm. Cùng với chồi non, nụ non, quả non chúng tạo ra hormon tăng trưởng cho rễ...
- Lá trưởng thành: khi diệp lục đã hình thành đầy đủ, lúc này lá có chức năng quan trọng chính là quang hợp...
- Lá già: màu xanh đen, xanh xậm, chức năng quang hợp giảm dần. Khi hết tuổi thọ, diệp lục sẽ dần được thu hồi để tạo ra một số loại vitamin, những vitamin này có vai trò rất quan trọng trong sự chống lão hóa cho cây. Khi diệp lục được khai thác dần cho tới khi hết, lá sẽ chuyển dần sang màu vàng và rụng. Chưa hết, khi rụng về đất, nó lại được phân hủy để trả lại cho đất những gì nó đã lấy...
2. Sản phẩm của quang hợp: Lá thực hiện nhiều chức năng tùy theo từng giai đoạn phát triển như quang hợp, hô hấp, thoát nước...trong đó phản ứng sinh hóa khi quang hợp của chúng là phản ứng có vai trò quan trọng bậc nhất hành tinh: từ năng lượng của ánh sáng mặt trời, khí cacbonic và nước được diệp lục tổng hợp thành đường và Oxi, cụ thể: 6CO2+6H20--->C6H1206+6O2 Đường đơn (C6H12O6): Là nguồn tạo năng lượng chính phục vụ hầu hết mọi hoạt động của thực vật thông qua hô hấp sử dụng oxi. Nó là nguồn tạo carbonhidrate để hình thành các sản phẩm hoạt động thường xuyên của thực vật: enzym, hormon, kháng sinh....Và để tạo nên các hợp chất hữu cơ: các acid amin cấu thành protein cho cây tăng trưởng và phát triển, để cấu thành vách cellulose của tế bào...Nguồn năng lượng từ đường được dự trữ trong tất cả các bộ phận của cây, từ rễ tới lá cho tới hoa và quả, sự kết hợp của đường đơn tạo thành tinh bột, chất béo (dầu) được tích lũy trong hạt để làm nguồn dinh dưỡng ban đầu cho sự nảy mầm hạt giống...Thực vật có sự nhạy cảm với môi trường và với khối lượng đường được dự trữ để có những ứng xử chỉ tiêu cho phù hợp. Chẳng hạn khi ít nắng, nóng, lạnh...chúng sẽ hạn chế sử dụng đường cho mục đích phát triển, mà chỉ tập trung cho các phản ứng khác để duy trì sức khỏe một cách thích hợp mà không làm cạn kiệt tài nguyên...Cây ngủ đông khi giá lạnh là một ví dụ: chúng cố gắng phát triển mạnh mẽ để tích lũy năng lượng trong mùa nắng nhằm bảo vệ mình trước môi trường mùa đông khắc nghiệt trước khi một chu kỳ mới bắt đầu. Một điển hình khác dễ nhận thấy nữa là những cây hồng rừng đỏ, khi khai thác dù bị cắt cụt cả rễ và cành để ươm gà ghép hồng ngoại nhưng chúng vẫn vươn mình rất mạnh mẽ nhờ một lượng đường được tích trữ với số lượng rất lớn trong thân. 
3. Những lưu ý thực tế
- Bón phân: Không bón nhiều khi cây yếu với trữ lượng đường trong thân xuống thấp bởi khi thiếu đường thì các phản ứng sinh hoa phát triển bị giảm thiểu. Lượng phân tồn dư trong giá thể có thể gây ảnh hưởng tới rễ. Đặc biệt là các loại phân bón giàu đạm và nhiều chất tăng trưởng như tương, cá, bánh dầu, trứng, chuối, nha đam, kích mầm...sẽ kích thích nảy mầm ồ ạt mất cân đối và những mầm này tiếp tục vắt kiệt lượng đường ít ỏi trong thân. Lúc này các mầm sẽ có xu hướng dừng phát triển bằng cach tự chết đầu chồi hoặc đóng nụ sớm. Không bón vào các thời kỳ thời tiết quá nóng, quá lạnh, mưa nhiều, âm u, ít nắng...vì vào những thời kỳ thời tiết không thuận lợi, cây sẽ hạn chế sinh trưởng để dồn sức chống lại các stress môi trường. 
Cắt tỉa: việc cắt tỉa lớn sẽ kéo theo một lượng đường bị vứt bỏ theo phần cắt tỉa, lượng đường đã thấp sẽ bị hao hụt thêm, khiến các vết cắt lớn lâu liền sẹo, kháng sinh tụt giảm, làm cây dễ bệnh xâm nhập qua thân-lá-rễ. Vì vậy, khi cây yếu, hãy chỉ cắt tỉa sao cho gọn các cành bé hơn ruột bút bi và nếu chúng không còn chiếc lá nào. Không vặt lá: việc vặt lá khi nó chưa chuyển vàng sẽ tốn một lượng lớn vitamin được chuyển hóa từ diệp lục, đây là những vitamin thiết yếu cho việc chống lão hóa cho lá trẻ và thân cành. Mặt khác, việc vặt lá trụi lủi có thể sẽ kích thích cây bật mầm ồ ạt mất kiểm soát làm suy giảm đột ngột lượng đường dự trữ trong thân tương tự như việc bón phân cao đạm. Trong trường hợp đã trót lỡ có quá nhiều mầm điếc, hãy cứ kệ để lá trên những mầm đó trưởng thành, chúng sẽ hứng nắng và quang hợp để tạo nguồn đường mới bổ sung, đừng vặt bất cứ mầm nào, hãy tiết kiệm từng chiếc lá có sẵn...
Bảo vệ lá: hãy bảo vệ lá bằng mọi cách có thể, bởi nhiệm vụ của chúng chỉ kết thúc khi vàng rụng. Đừng quấy rầy chúng bằng đủ thứ phun xịt quá liều, phân bón quá liều, bụi bám quá bẩn, sâu bệnh tàn phá, vận chuyển cẩu thả, thay đất khi mầm còn non...
Khi lá bị bệnh, hãy tìm nguyên nhân để khắc phục, vặt lá không bao giờ là một liệu pháp chữa trị. Khi một chiếc lá bệnh và trở nên vô dụng, tự nó sẽ tìm cách để rụng, vì vậy, hãy cân nhắc thật kỹ trước khi cắt bỏ lá bệnh. Nếu cây đang nhiều lá thì có thể bỏ bớt lá mà vết bệnh có dấu hiệu loang rộng hoặc cây hạ thổ xum xuê cũng có thể vặt trụi bởi nó rất khỏe và nhiều đường (không khuyến khích), tuy nhiên nếu lá bị tàn phá liên tiếp thì không cây nào có thể chịu được.
Mỗi chiếc lá là một câu chuyện kỳ diệu bởi chúng vẫn xanh miệt mài để đem lại sự sống tới cho muôn loài...
Nguồn tham khảo: ncbi: wikipedia
Nguồn: hội chơi hoa hồng không dùng thuốc

0 nhận xét:

Đăng nhận xét