Những người tự do tài chính, trông
ra sao?
Bạn tôi tên Nana, xin xắn giỏi
giang. 3 năm sau khi tốt nghiệp, cô ấy đã có thể cùng chồng mua nhà, mở công ty
về vận chuyển quốc tế, mặc dù nghe có vẻ rất đáng ngưỡng mộ, nhưng bản thân cô
ấy cũng đã trải qua rất nhiều khó khăn vất vả.
Cô ấy chia sẻ, mấy năm khởi nghiệp,
cô ấy trông như già đi 10 tuổi.
Sau khi kiếm được "thùng vàng
đầu tiên", hai vợ chồng chuyển nhượng lại công ty, tập trung sinh con, du
lịch thế giới, còn có được thẻ cư trú vĩnh viễn ở Hà Lan, nhưng ở đó chỉ được
một thời gian, cảm thấy chán nên đã quay trở về nước.
Mặc dù với họ lúc này, công việc có
hay không cũng chẳng sao, nhưng họ vẫn quyết định vào làm quản lý cho một doanh
nghiệp nước ngoài, với mục đích đơn thuần chỉ là duy trì mối liên hệ với xã hội
bên ngoài.
Dạo gần đây tôi có tìm đọc được một
cuốn sách có tên "Làm 2 nghỉ 5", cuốn sách kể về một thanh niên 9X
người Nhật Bản.
Cậu ấy sau khi xách balo đi du lịch
bụi vòng quanh thế giới, đã lựa chọn ở Đài Loan bắt đầu cuộc sống "ẩn
dật", tránh xa chốn đô thị phồn hoa.
Cậu thanh niên này đã sống một cuộc
sống tối giản nhất có thể.
Chẳng hạn, mỗi tuần làm việc lặt vặt
2 ngày, nghỉ 5 ngày, kiếm 1/3 số tiền lương so với người bình thường.
Hình ảnh
thanh niên 9X Nhật Bản
Ở ngoại ô thuê một căn phòng rẻ
nhất, tránh xa nơi đô thị huyên náo.
Ăn uống lấy rau củ làm chủ đạo, ít
khi ăn thịt, tiết kiệm được rất nhiều tiền ga và công chế biến.
Hàng ngày vận động bằng cách đi bộ,
thỉnh thoảng nếu hét được to sẽ hét, quần áo chỉ mua vài bộ đơn giản mặc thay
đổi.
Sở thích của cậu ấy cũng không ngốn
quá nhiều tiền, chẳng hạn như đến thư viện mượn sách, tải phim miễn phí trên
mạng, tránh đi du lịch bụi vào mùa cao điểm....
Cậu ấy cảm thấy cuộc sống của mình
như vậy đã là rất đầy đủ.
Sống như vậy được một khoảng thời
gian, cậu ấy đã viết ra cuốn sách này, đồng thời trở thành cuốn sách bán chạy
nhất tại Nhật trong một khoảng thời gian.
Nếu bạn cảm thấy điều đó quá xa vời,
vậy thì để tôi lấy một ví dụ gần gũi hơn cho các bạn, đó chính là ba mẹ chúng
ta.
Lấy ba mẹ tôi làm ví dụ, trước đó họ
là giáo viên nên có tiền lương hưu, nhà mua không cần trả góp, ngoài tiền lương
hưu còn có một chút thu nhập từ việc cho thuê.
Họ ăn uống sinh hoạt không hoang
phí, mỗi ngày dọn dẹp nhà cửa, đánh mạt chược, đi tám chuyện với hàng xóm, cho
chó mèo ăn...
Hai người họ chẳng có ước mơ vật
chất gì quá cao sang, sống kiểu có bao nhiêu tiêu bấy nhiêu. Có lần tôi hỏi họ
mua nhà mới thì sao, ba trực tiếp vứt cho tôi một câu, muốn đổi cũng được thôi,
nhưng anh trả tiền cho ba mẹ!
Tiền đề để hai người họ có thể sống
cuộc sống như này đó là, thứ nhất, tôi không phải đứa ăn bám, thứ hai là họ đã
có bảo hiểm.
Viết tới đây, tôi phát hiện ra, một
cuộc sống tự do tài chính không liên quan gì đến tài sản vật chất, mà nó gắn
kết với tinh thần và suy nghĩ của một người.
Nắm bắt được 3 điều này, tự do tài
chính nhất định cách bạn không xa.
1. Tôn trọng thời gian, dừng tiêu
cực
Sống trên đời, vui tươi và phiền não
là hai điều ắt có, nhưng kiếm tiền có thể giúp giải quyết 70% phiền não.
Khởi nghiệp hai năm, gặp được vô số
kiểu người, tôi phát hiện ra rằng có những người quả thực đang làm phí phạm giá
trị nên có của thời gian.
Chẳng hạn, có một ông bạn cũ hẹn gặp
tôi đi nói chuyện, gặp mặt không nó về sản phẩm, không nói về phương pháp tiếp
thị, thay vào đó cả buổi ca thán, ca thán thị trường, ca thán công ty, ca thán
sếp, rồi nói xấu đồng nghiệp, nào "ông sếp này xấu tính ra sao...",
"vị đồng nghiệp này thật ra không thích mình, hay nói xấu sau lưng
mình"..., mong muốn tìm được sự đồng cảm, truyền đi những năng lượng tiêu
cực.
Xin hỏi, người như vậy, nghiệp vụ có
thể làm tốt hay không?
Thay vì đi ca thán vì sao không dành
thời gian đi nỗ lực và cố gắng hoàn thiện bản thân hơn?
Ngừng tiêu cực lại, nghiêm túc và
chăm chỉ đi làm việc, đi chứng minh bản thân, có vậy mới xứng đáng với thời
gian đáng quý của bạn. Bạn đối xử với thời gian ra sao, thời gian sẽ trả lại
cho bạn những gì bạn xứng đáng được nhận.
2. Ngừng so sánh, khống chế khát
vọng
Từng đọc qua một bài viết, nói mấy
nhân viên kinh doanh kiếm tiền không ít, nhưng lại sống vẫn rất khổ sở.
Chủ yếu là bởi họ gặp qua quá nhiều
người có tiền, tiêu hai tháng lương mua một cái túi Hermes chưa vui nổi hai
ngày, khách hàng cùng tuổi đã mua được cái túi mấy trăm triệu.
Chịu đả kích, liền mua mua mua,
dường như chỉ có hàng hiệu mới khiến bản thân sang hơn được.
Thực ra, sao phải so sánh với người
khác? Bản thân sống tốt, sống ung dung tự tại hơn mình của ngày hôm qua, chẳng
phải đã là rất tốt rồi ư?
Một người bạn của tôi trước làm từ
chân chạy việc trong một doanh nghiệp làm lên, sống đơn giản, không so bì tị
nạnh với ai, hiện giờ cô ấy đã hiện thực hóa được tự do thời gian, tự do thị
trường, tự do du lịch.
Khát vọng quá lớn dẫn tới những quan
điểm tiêu dùng hoang phí, khiến không ít người sống một cuộc sống "giả vờ
sang".
Lương tháng chục triệu, để đó mua
bảo hiểm, hay là đi mua cái túi Gucci mới chỉ để cho chảnh?
Một phút không khống chế được khát
vọng của bản thân cũng có thể quyết định hướng đi vận mệnh của bạn.
Xem nhẹ thế sự, ngừng so sánh bản
thân với người khác, thời gian rồi sẽ cho bạn đáp án.
3. Ngay cả khi đã tự do tài chính,
vẫn cần không ngừng trưởng thành
Rất nhiều người định nghĩa về cuộc
sống sau khi đã được tự do về tài chính chỉ là ăn chơi hưởng lạc.
Nhưng, đây là một sai lầm lớn, bất
kể cuộc sống như nào, sống vài năm rồi sẽ thấy chán, cũng giống như Nana vậy,
cuộc sống của cô ấy vốn dĩ đã quá "đủ sống" rồi nhưng cuối cùng, cô
vẫn lựa chọn quay trở lại với công việc.
Ngay cả khi bạn đã tự do về mặt tài
chính, bạn cũng vẫn cần duy trì cho mình sự tò mò về thế giới, sự mong muốn
nâng cao hơn nữa tri thức và nhận thức của bản thân.
Thoát ly ra khỏi xã hội chưa chắc đã
là một lựa chọn hay ho, nó tuy khiến bạn nhàn rỗi hơn, nhưng nhàn rỗi rồi cũng
sẽ sinh ra nông nổi.
Vì vậy, muốn không "nông
nổi", tốt hơn hết, hãy luôn ở trong trạng thái sẵn sàng trưởng thành, sẵn
sàng học hỏi.
Nguồn: cafef.vn





0 nhận xét:
Đăng nhận xét